Minh hôn âm duyên – chương 55

truyện ma - minh hôn âm duyên

Chương 55 : Vì dân trừ hại.

Tôi đột nhiên nhận thức được điều gì, bước qua đẩy cô bé một cái, Hoàng Kiều Kiều cả người liền đổ rạp xuống sàn.
Cô bé chết rồi, chết ít nhất cũng phải được 4-5 tiếng đồng hồ rồi, thi thể cũng bắt đầu cứng lại ….
Người ban nãy nói chuyện với tôi, chẳng qua chỉ là một sợi hồn phách, bây giờ, hồn phách đó cũng tiêu tan rồi.
Vì hồn phách vẫn còn lưu lại ở thi thể, lúc đó tôi lại đang hoang mang, nên không có phát hiện ra cô bé đã chết cách đây mấy tiếng…
Trong lòng tôi dẫy lên một ngọn lửa tức giận.
Vốn dĩ là do hôm nay tâm trạng của tôi không tốt, bây giờ thì như thêm dầu vào lửa vậy !
Tôi ra khỏi lồng, ngẩng mặt lên nhìn mấy nữ quỷ đang lơ lửng giữa không trung : “Muốn báo thù không?”
Bọn họ tất cả đều nhào đến chỗ tôi mà quây lại.
“Nói cho tôi biết sinh thần bát tự với ngày mà mấy người chết.” – Tôi nói : “Tôi mang mọi người đi báo thù.”
Tôi giúp mấy cô gái bị nhốt trong lồng ra cứu ra, bảo bọn họ nhanh chóng chạy đến đồn cảnh sát cầu cứu, sau đó đi tìm cửa tiệm vòng hoa mua vài cái người giấy.”
Tôi dùng máu của mình viết bát tự của mấy nữ quỷ kia lên sau lưng người giấy, sau đó lại vẽ bùa lên trán người giấy, âm khí mấy nữ quỷ kia lập tức tụ lại, nhanh chóng gia tăng sức mạnh, toàn bộ đều biến thành ác quỷ. (Các chương trước cứ dịch là ố quỷ mình cứ thấy sai sai, xong chớt nhớ ra mấy truyện kiểu này phải là ác quỷ mới đúng, nên từ giờ sẽ đổi lại thành ác quỷ nha hu hu, sai sót mong các pác thông cạmmm)
“Đi theo tôi.” – Tôi nhìn bọn họ, ánh mắt kiên định nói.
Tôi gọi taxi rồi lại đi đến shop quần áo kia, tôi đẩy cửa bước vào, nhân viên vẫn rất nhiệt tình vui vẻ mà quay người, vừa nhìn thấy tôi, sắc mặt lập tức thay đổi.
Tôi đóng cửa lại, lật tấm thẻ “Open” treo trên cửa lại thành “Close”.
Nữ nhân viên kia thế nhưng không có lấy một điểm sợ hãi, còn ở phía dưới quầy hàng ấn ấn một chút, cửa cuốn lập tức hạ xuống, cửa hoàn toàn bị đóng kín khoá lại.
Sau đó, cô ta lại từ phía dưới quầy hàng rút ra một con dao.
Tay cô ta vừa nắm chặt được con dao thì tay đột nhiên khựng lại, giống như bị vật gì đó giữ lấy vậy.
Cô ta vừa ngẩng đầu lên, đập vào mắt là khuôn mặt cắm đầy kim tiêm vô cùng khủng bố….
“Aaa” – Nữ nhân viên kia gào lên một tiếng, liều mạng dãy dụa.
Lại thêm nột tiếng hét lớn, thân thể cô ta bay lên, liên tục bị đập qua đập lại văng vào vách tường, trong tay nữ quỷ kim tiêm kia cầm một cây kim khoảng 3 inch, cười âm lãnh mà lấy kim đâm vào lòng bàn tay cô ta.
Nữ nhân viên kia muốn kêu lên nhưng lại phát hiện bản thân có kêu thế nào cũng không thể phát ra âm thanh, chỉ có thể trừng mắt mà nhìn bản thân bị đánh vào tường, máu tươi theo vách tường mà thành dòng chảy xuống, lưu lại vết màu dài ngoằng trên mặt tường trắng.
Nhưng chuyện so với việc bị đâm kim còn đáng sợ hơn vẫn ở phía sau, cô ta nhìn thấy 4 nữ quỷ vây quanh nhìn chằm chằm ả, hận không thể ăn tươi nuốt sống ả.
Tôi đi qua, căm phẫn mà nhìn cô ta : “Bọn họ đều là bị chúng mày bắt đấy, đều là mấy cô gái bị lừa mà bán sang Đông Nam Á, nhìn chuyện tốt mà chúng mày làm đi, có phải việc mà con người làm không ?”
Nữ nhân viên kia bị sợ đến toàn thân phát run, thần kinh cũng sắp sụp đổ rồi.
Tôi đến trước mặt cô ta, nói : “Tôi cho cô một đường sống duy nhất, nói cho tôi biết, anh Hắc là ai? Hắn ở chỗ nào? Và cô phải đi đến đồn cảnh sát đầu thú, tôi sẽ tha cho cô một con đường sống.”
Nghe thấy hai chữ “anh Hắc”, nữ nhân viên lập tức bị doạ sợ rồi lắc đầu nguây nguẩy, tôi nheo nheo mắt rồi lùi lại phía sau một bước : “Vậy tôi đành phải giao cô cho mấy nữ quỷ này rồi.”
Nhìn bốn nữ quỷ khống bố cách mình ngày càng gần, cô ta cuối cùng vẫn là chống đỡ không nổi nữa rồi, miệng liên tục phát ra âm thanh hu hu hu, liều mạng mà gật đầu.
“Nghĩ kĩ rồi?” – Tôi hỏi.
Cô ta lập tức gật đầu.
Tôi hướng mấy nữ quỷ kia gật đầu, nữ nhân viên kia lập tức có thể nói chuyện bình thường : “Đừng giết tôi, tôi nói với cô, nói tất cả cho cô. Anh Hắc tên đầy đủ là Triệu Hắc Tử, mở một cửa hàng cá cảnh Đông Nam Á, anh ta lợi dụng danh nghĩa của cửa hàng kia để buôn bán phụ nữ. Tôi, tôi chỉ là một đứa lâu la (ý là nhân vật tép riu ỏ), là anh ta ép tôi làm, cầu xin cô, bỏ qua cho tôi đi.”
Tôi nghiêm mặt nói : “Địa chỉ?”
Cô ta gật đầu : “Cửa hàng kia tên là Hắc Ca Ngư Phô.” – Sau đó liền đưa cho tôi địa chỉ, tôi hướng nữ quỷ kim tiêm kia gật đầu, kim đâm trong tay nữ nhân viên kia lập tức biến mất, cô ta nắm chặt tay, máu từ hai tay không ngừng chảy, cô ta cũng khóc lóc ỉ ôi không ngừng.
“Tôi bỏ qua cho cô, nhưng cô phải đi đầu thú.” – Tôi chỉ chỉ vào nữ quỷ kim tiêm kia, nói : “Cô ấy sẽ giám sát cô, nếu cô không đi đầu thú, thì cũng tự biết hậu quả thế nào rồi đấy.”
Cô ta vội vàng nhảy dựng lên : “Đi, tôi đi luôn bây giờ.”
Tôi lại gọi taxi, không ngừng mà chạy đến chợ thuỷ sản, trời cũng sắp sáng rồi, thường thì mấy khu chợ thế này thường mở hàng từ rất sớm, có quán còn mở từ 2-3h sáng.
Cửa hàng “Hắc Ca Ngư Phô” ngự chỗ sầm uất nhất khu chợ thuỷ sản, ở cửa bày biện các loại cá cảnh Đông Nam Á.
Ở cửa có một tên côn đồ đang ngồi, tôi nhẹ nhàng bước qua, nhẹ nhàng hỏi hắn ta : “Chào anh, xin hỏi có anh Hắc ở đây không?”
Hắn ta ngẩng đầu lên liếc tôi một cái, vừa nhìn mắt liền sáng lên, cười thô tục nói : “Cô tìm anh Hắc có chuyện gì?”
Tôi nói : “Tôi mới sửa sang lại nhà cửa, muốn mua ít cá cảnh, nghe nói chỗ anh Hắc bán cá cảnh là đẹp nhất nên muốn qua đây mua.”
Hắn ta nghe thấy khẩu âm của tôi là từ nơi khác đến, nên tâm tư cũng có chút lung lay : “Cô đợi một lát, tôi đi vào hỏi anh Hắc xem gần đây có về cá nào đẹp không.”
Tôi đứng ở ngoài cửa, nhìn mấy quán xung quanh đều nhìn tôi, dùng ánh mắt ra hiệu với tôi là “nguy hiểm”, tôi cười lạnh một tiếng, cũng chẳng để bụng.
Tên côn đồ kia lại chạy ra : “Cô à, anh Hắc nói vừa hay hai hôm nay về thêm cá hổ đẹp nhất Thái Lan, cô vào trong xem có thích không?”
Tôi gật gật đầu, bước vào vừa nhìn, từ trong ra ngoài đều là bể cá to đùng, lạnh lẽo đến đáng sợ.
Tôi nhìn quanh một vòng, trong này cũng có vài quỷ hồn, có hai nam quỷ toàn thân đều là máu, còn có một nữ quỷ tóc dài, ngực bị cắt một vết to, hai mắt đỏ như máu.
Thật đáng tiếc, mấy quỷ hồn này đều chỉ là cô hồn dã quỷ, nếu không thì cái cửa hàng cá cảnh này mở quán không nổi rồi.
Bên trong cửa hàng có một ông chú đầu trọc đang ngồi, cơ thể vạm vỡ, mặc áo ba lỗ đen, đại mã kim đao mà ngồi trên ghế chủ thượng, bên cạnh có hai tên côn đồ đứng bên, ánh mắt âm tà mà đánh giá tôi.
“Cô muốn mua cá cảnh?” – Anh Hắc cười một tiếng : “Muốn mua cá gì?”
Tôi nghe “hula” một tiếng, cửa cuốn của cửa hàng Ngư Phô này lập tức kéo xuống, ở cửa chính đứng thêm hai tên côn đồ, triệt để ngăn chặn đường ra.
Tình thế này… có chút doạ người.
Nhưng mà nghĩ ở sau lưng tôi còn có ba nữ quỷ, nên tôi lại lập tức như có thêm sức mạnh.
“Tôi đối với cá cảnh cũng không hiểu rõ lắm.” – Tôi nói : “Hay là anh Hắc giới thiệu cho tôi hai con đi? Giá cả có thể thương lượng.”
Sắc mặt Triệu Hắc tràn đầy hung ác, gần mắt hắn còn có một vết sẹo, hắn ta cười một tiếng, vết sẹo kia liền rung theo.
“Đừng có giả vờ nữa, tôi biết cô là ai.” – Triệu Hắc lôi điện thoại ra, trên màn hình thế nhưng lại là ảnh tôi, là lúc sau khi tôi bị mấy tên côn đồ kia kéo lên xe tải, bọn chúng có chụp ảnh tôi lại.
Tôi lập tức trầm mặt…
Triệu Hắc cười gằn, nói : “Mỗi khi bắt được món hàng nào thì đều phải chụp ảnh lại cho tôi, trước khi gửi hàng cho khách, còn phải để khách hàng lựa chọn, chọn trúng món nào thì mới gửi đi, tránh tồn kho.”
Tôi tức giận rồi !!!
Tên khốn này căn bản không coi phụ nữ là người !!!
“Thật thú vị, cô thế nhưng lại đủ bản lãnh mà trốn thoát, mấy tên kia chắc là chán sống rồi.” – Triệu Hắc nói : “Trốn thoát thì cũng thôi đi, cô lại còn dám tìm đến tận đây, ông đây cũng muốn xem xem, cô có tài cán gì?”
Tôi trầm giọng nói : “Anh không sợ là tôi có dẫn theo cảnh sát tới?”
Triệu Hắc haha cười lớn : “Triệu Hắc tôi ở trong hai giới hắc bạch này mà không có đường lui, thì liệu có thể ngồi đây mà hô mưa gọi gió nhiều năm như vậy sao?”
Tôi tức giận mà cười : “Nói hay lắm, hai giới hắc bạch đều có đường lui, vậy tôi hỏi anh, ở quỷ đạo thì anh còn đường lui không?”
Mặt Triệu Hắc trầm xuống.
Bốn phía xung quanh bỗng nổi lên một trận gió lạnh, cá trong bể đều bắt đầu nóng nảy, liên tục bơi loạn xạ.
Triệu Hắc lộ ra vài phân do dự, lùi lại phía sau một bước, cảnh giác nhìn quanh bốn phía.
Tôi nhìn hắn ta, nói : “Anh làm nhiều việc ác, hại chết không biết bao nhiêu cô gái trẻ rồi, chẳng lẽ không sợ gặp báo ứng à?”
“Báo ứng?” – Anh ta cau mày, nói : “Nếu thật sự có báo ứng, ông đây cũng muốn nhận thức một chút?”
Tôi hít sâu một hơi : “Nếu đã như thế thì anh cứ từ từ mà nhận thức đi.”
Tôi lùi lại một bước, hai cái bóng xuất hiện trên tường sau lưng Triệu Hắc, anh ta hình như cũng cảm nhận được gì đó, mãnh liệt quay đầu thì nhìn thấy trên tường hiện ra hai cái mặt quỷ, mắt đầy hận ý nhìn chằm chằm anh ta.
Hai mặt quỷ kia từ trong tường lập tức bay ra ngoài, gần lên một tiếng rồi bổ nhào về phía hắn ta, hắn nhanh chóng lui lại mấy bước, hai tay tạo thành pháp quyết, trong miệng niệm chú ngữ gì đó mà tôi nghe không hiểu, hét lên một tiếng, một tay đập lên một mặt quỷ.
Mặt quỷ kia kêu thảm một tiếng, bị đập tan thành đoàn khí đen, tiêu tán vào không khí.
Mặt quỷ còn lại bổ nhào qua, cắn vào đầu vai hắn một ngụm, hắn ta um hm một tiếng, xoay người lại đập một cái vào mặt quỷ kia, mặt quỷ này cũng bị đập cho tiêu tán.
Mặt tôi biến sắc cực độ, tên Triệu Hắc này, thế nhưng cũng là người tu đạo….

LỰA CHỌN CHƯƠNG CẦN ĐỌC:



Soạn dịch - Bích Phương