Minh hôn âm duyên – chương 56

truyện ma - minh hôn âm duyên

Chương 56 : Vung tiền như nước.

Hắn ta cười lạnh một tiếng, giữ chặt đầu vai, nơi bị nữ quỷ vừa cắn lại xuất hiện mặt quỷ, hắn nói : “Không nghĩ đến chúng ta lại là đồng nghiệp, cô là người nuôi quỷ? Sư phụ của cô là ai?”
Trong lòng tôi có chút lo lắng không yên, cứ nghĩ hắn là người bình thường thôi thì tôi có thể đối phó được, nhưng hắn lại là người tu đạo, vậy thì không biết thực lực của hắn thế nào rồi.
Tôi phải cẩn thận mới được, không thể để hắn biết bí mật của mình.
“Mặc kệ cô là người của dòng họ nào, hôm nay lại dám chạy đến đây trêu chọc tôi, thế thì đừng mong mà còn đường sống trở về nữa.” – Hắn ta lùi lại một bước, hai tên đứng cạnh hắn lập tức tiến lên, rút súng ra chĩa vào tôi.
Bọn chúng có súng !
Mà hai tên này cũng không phải là lũ côn đồ tầm thường, từ thân thủ của chúng có thể nhìn ra, chắc chắn đã trải qua quá trình huấn luyện nghiêm ngặt.
Tướng mạo hai tên này có chút giống đường nét của người Đông Nam Á, chẳng lẽ chúng có quân đội Đông Nam Á hậu thuẫn?
Đúng là thất sách mà.
Tôi cắn răng, không được, tôi phải nghĩ cách mới được.
Trong tay tôi vẫn còn một nữ quỷ nữa, nhưng để đối phó với hai tên lính có súng thì rất khó khăn, đã thế còn có tên Triệu Hắc tinh thông quỷ thuật kia ở đây đang nhìn chằm chằm nữa.
Nhưng mà, Triệu Hắc kia cứ trì hoãn không hạ lệnh ra tay, tôi cảm giác hình như hắn đang đắn đo điều gì đó.
Đúng rồi, hắn vừa hỏi sư phụ của tôi là ai, nói không chừng là do hắn sợ sư phụ tôi chạy đến tìm hắn trả thù?
Người nuôi quỷ mặc dù thường độc lai độc vãng, nhưng phần lớn đều có sư phụ, trong mắt hắn, tôi còn trẻ như vậy mà đã thu phục được hai con ác quỷ, thì thực lực sư phụ tôi chắc chắn không phải hạng xoàng.
Tôi định thần lại, quyết định dùng miệng lưỡi lắc lư nói.
“Anh thật muốn giết tôi?” – Tôi cười lạnh : “Thế thì anh phải nghĩ cho kĩ vào, nếu tôi mà chết thì sư phụ nhất định sẽ xuất động toàn bộ lực lượng mà truy sát anh, trêu chọc sư phụ tôi thì phải chuẩn bị trước tâm lý muốn chết không được mà muốn sống cũng chẳng xong đi.”
Mặt mày Triệu Hắc hung tợn run run hai cái : “Cô thách thức tôi??? Triệu Hắc tôi giống kẻ sợ hãi lắm à??”
Tôi khinh khỉnh liếc hắn ta một cái, cười : “Anh có thể thử a? Tôi dám bảo đảm, nếu hôm nay tôi bỏ mạng ở chỗ này, anh cũng không nhìn nổi ánh mặt trời ngày mai đâu.”
Hắn ta trầm mặc.
Tôi cược đúng rồi, hắn đang sợ hãi.
Đúng lúc khi chúng tôi đang chiến tranh lạnh đối kháng, cửa sắt đột nhiên “hula” một tiếng mở ra, tiếp theo là đội cảnh sát đặc nhiệm mạnh mẽ xông vào.
Triệu Hắc sắc mặt thay đổi, quát lớn : “Nổ súng.”
Tôi dáng người nhỏ bé, nhoáy một cái lập tức chui xuống gầm bàn.
Tiếng súng vang lên, đúng là không ngờ mà, tôi thế nhưng lại phải trải qua một trận đấu súng, cả quá trình so với phim hành động còn kích thích hơn nhiều, tôi thậm chí có thể cảm giác được đạn bay vèo vèo qua lại trong không trung nữa kìa, bể cá bị bắn vỡ toangg, nước biển tanh hôi chảy lênh láng đầy sàn.
Đột nhiên có một cánh tay vươn đến tóm lại tay tôi, lôi tôi từ dưới gầm bàn kéo ra ngoài.
“Chu Vũ Hạo?” – Tôi kinh hô.
“Đi theo anh.” – Chu Vũ Hạo thấp giọng nói, lôi kéo tôi một đường không trở ngại từ cửa sườn đi ra.
“Đợi đã.” – Tôi gọi anh ta lại, xoay người nhặt lên một miếng sắt rỉ, chốt cửa sườn lại, tuyệt đối không thể cho tên Triệu Hắc kia có đường trốn thoát.
Sớm đã có một chiếc xe đỗ ở bên ngoài, chúng tôi lên xe, thấy người lái xe là chú Trịnh, nhịn không được nói : “Chú Trịnh, lần này chú ra vẻ điệu thấp à? Không lái con Maserati đi nữa hả?”
Chú Trịnh hình như có chút cạn lời, không có trả lời lại.
Chu Vũ Hạo cũng đành chịu : “Em cũng biết cách gây sự đấy, ra ngoài xả stress cũng có thể gây ra chuyện lớn thế này.”
“Ai bảo tôi vận khí xui xẻo chứ?” – Tôi cũng rất phiền muộn : “Từ sau khi gặp anh thì chả có chuyện gì tốt cả, kể cả ra ngoài hay ở nhà, đều có thể gặp quỷ.”
Chu Vũ Hạo bị tôi nói cho á khẩu không nói lên lời, nghĩ kĩ lại thì đúng là như vậy, trước 23 tuổi, tôi chưa từng gặp quỷ, hai tháng nay thì gặp quỷ từ thủ đô đến ma đô luôn rồi.
“Chuyện này em đừng quản nữa.” – Chu Vũ Hạo nói : “Anh sẽ xử lý thoả đáng, tên Triệu Hắc này, anh sẽ không để hắn sống nổi qua hôm nay.”
Tôi kinh ngạc nhìn anh ta, không lẽ cảnh sát đặc nhiệm kia cũng là dưới tay anh ta?
Chu Vũ Hạo này, đúng ta thủ nhãn thông thiên. (Chắc ý là tay to à hahaha)
Tôi nghĩ nghĩ, nói : “Những cô gái bị Triệu Hắc lừa bán sang Đông Nam Á, có cách nào cứu họ về không?”
Chu Vũ Hạo gật đầu, nói : “Chú Trịnh, chú xử lý đi.”
Chú Trịnh đáp : “Yên tâm, cô Khương, tôi sẽ xử lý tốt chuyện này.”
Lúc này tôi mới coi như thả lỏng tinh thần, mà nữ quỷ còn lại kia vẫn đi theo tôi, cô ta hình như là sợ Chu Vũ Hạo, cho nên chỉ dám nằm úp ở dưới gầm xe, không dám tiến vào.
Chu Vũ Hạo hỏi : “Nữ quỷ dưới kia em định sắp xếp thế nào?”
Tôi nghĩ nghĩ, nói : “Tìm một ngôi chùa, lại tìm một tăng sư giúp cô ta siêu độ đi.”
“Cô ta là do em thu nhận, cùng em có khế ước, lại đạt đến thực lực ác quỷ rồi, em lỡ sao?” – Chu Vũ Hạo hỏi.
Tôi nhún vai, nói : “Thực lực cô ta là do tôi dùng bùa thuật nâng cao lên, mà bùa thuật thì cũng có giới hạn thời gian, ba ngày sau thì thực lực cô ta sẽ về lại như cũ là cô hồn dã quỷ thôi, cô ta cũng đủ đáng thương rồi, để cổ sớm ngày đầu thai đi.”
Chú Trịnh chủ động nói : “Cô Khương, tôi có quen một vị thần sư đức cao vọng trọng của Linh Ấn tự, lúc nữa tôi mang theo nữ quỷ này đến đó cầu kiến ông ấy.”
Tôi thở ra một hơi nhẹ nhõm, nói : “Cảm ơn chú.”
Chú Trịnh dừng xe trước một khu trung tâm thương mại lớn, bây giờ mới 9 giờ, trung tâm thương mại còn chưa mở cửa, tôi dùng ánh mắt kì quái nhìn Chu Vũ Hạo : “Không về khách sạn à?”
Biểu tình của Chu Vũ Hạo có chút không tự nhiên, nói : “Anh có mấy thứ muốn tặng em.”
Anh ta hiện thân, chú Trịnh lấy một chiếc ô đen đến che cho anh ta, bảo tôi khoác tay anh ta, trước cửa trung tâm thương mại có hai người đang đứng, một nam một nữ, hai người họ hoan hỉ cung kính nói : “Chu tiên sinh, cô Khương, chào mừng quý khách.”
Mặc dù thực lực của Chu Vũ Hạo rất mạnh, hơn suy cho cùng anh ta vẫn chỉ là quỷ hồn, ánh mặt trời sẽ gây tổn hại đến thân thể anh ta, cho nên sau khi hiện thân mới cần phải che ô.
Bước vào trong, chú Trịnh thu ô lại.
Chu Vũ Hạo hỏi : “Chuẩn bị tốt cả rồi chứ?”
“Đã chuẩn bị tốt cả rồi.” – Người đàn ông kia là giám đốc của trung tâm thương mại, khom lưng nói : “Đều đã chuẩn bị xong, hai vị, mời.”
Lúc này cả toà trung tâm đều rất yên tĩnh, chỉ có một một shop ở tầng trệt là đèn sáng lung linh.
Cartier.
Là Cartier !!!
Tôi rất là nghi hoặc, nói : “Chu Vũ Hạo, anh đưa tôi đến đây làm gì?”
Chu Vũ Hạo cười dịu dàng, nắm tay tôi bước vào cửa hàng kia, bảy nhân viên hướng dẫn mua hàng đứng trước quầy hàng, miệng cũng không quên nở nụ cười chuyên nghiệp.
Châu báu bling bling khắp cả gian hàng, làm tôi nhìn đến hoa cả mắt luôn.
“Tiểu Lâm.” – Chu Vũ Hạo nghiêng đầu qua, lại nở nụ cười dịu dàng : “Chúng ta ở bên nhau lâu như vậy rồi, anh vẫn chưa tặng cho em được món quà nào cả, em nhìn xem có thích cái gì không? Tuỳ tiện chọn mấy cái đều ok.”
Tôi nhất thời rơi vào mông lung 
Chu Vũ Hạo gióng trống khua chiêng rầm rộ như vậy, chỉ để tặng quà cho tôi ???
Tôi ngớ người ra, lắp ba lắp bắp nói : “Này? Không phù hợp đi??”
Thực ra là tôi muốn nói, mấy thứ này quá đắt rồi, tôi nhận thì cảm thấy hổ thẹn quá.
Ai biết được Chu Vũ Hạo lại hiểu nhầm ý tôi, nói : “Cũng đúng, dăm ba cái châu báu này chẳng ra làm sao cả.” – Sau đó anh ta quay sang nói với giám đốc : “Còn cái nào xịn hơn không?”
“Có, có.” – Vị giám đốc kia hoàn toàn coi Chu Vũ Hạo như thần tài sống rồi : “Hai vị, mời đi theo tôi, bởi vì tiếp đón khách quý như hai vị, chúng tôi có xây một không gian riêng để trưng bày trang sức cao cấp.”
Hai nhân viên hướng dẫn mua hàng vén rèm đỏ thật dày ra, phía sau là một gian phòng yểu điệu kiêu sa.
Căn phòng này trang trí theo phong cách Paris lãng mạn, nội thất căn phòng đều bày biện châu báu trang sức, nhất là ở trên bàn trang điểm, có hẳn mấy bộ trang sức cao cấp.
Chu Vũ Hạo gật đầu, nói : “Mấy cái này miễn cưỡng mới nhìn thuận mắt một chút, Tiểu Lâm, em xem xem, có thích cái nào không?”
Tôi tiếp tục rơi vào mông lung…
Đây là lần đầu tiên tôi đến nơi cao cấp như thế này, quần áo bây giờ tôi đang mặc đều bẩn bẩn, cùng với không gian căn phòng này đúng là …… chả liên quan gì cả….
Một cô gái từ nãy giờ không có mở miệng nói chuyện bỗng bước qua, cô ta giới thiệu qua, nói mình là quản lý cửa hàng này, họ Trương, cô ta đã vì tôi mà chuẩn bị quần áo rồi, bảo tôi đi cùng cổ chọn đồ.
Tôi cùng cô ấy bước vào một gian phòng khác, trong phòng tràn ngập quần áo váy vóc xinh đẹp, tôi thật sự không biết nên chọn cái gì, quản lý Trương giới thiệu cho tôi một bộ váy màu đỏ trầm, hình thức rất đơn giản, nhưng khi mặc vào thì lại vô cùng tôn dáng, vô cùng xinh đẹp, khiến khí chất nữ tính giảm đi mấy phần, thay vào đó lại tôn thêm vẻ đẹp tri thức lên nhiều lắm.
Tôi ra khỏi căn phòng kia, Chu Vũ Hạo thưởng thức mà gật đầu : “Phẩm vị được đấy, bộ váy này rất hợp với em.”
Tôi miễn cưỡng nở nụ cười, không dám nhìn giá chiếc váy này….
Chu Vũ Hạo dắt tay tôi đến trước quầy hàng, trên quầy có đặt ba bộ mẫu hình, phía trên lại treo 3 sợi dây chuyền, một dây ngọc bích, một dây kim cương, còn có một dây ruby, bling bling chói lọi, đẹp đến làm người ta thấy nghẹt thở.

LỰA CHỌN CHƯƠNG CẦN ĐỌC:



Soạn dịch - Bích Phương