Minh hôn âm duyên – chương 57

truyện ma - minh hôn âm duyên

Chương 57 : Em thật mê người.

Chu Vũ Hạo cầm sợi dây chuyền ngọc bích lên, ướm lên cổ tôi, nói : “Sợi dây này rất hợp với em.”
Tôi liếc qua giá sợi dây, 5000 vạn tệ (~165 tỉ 🌝)
Tôi suýt chút nữa thì bị doạ ngất, cả đời tôi chưa từng thấy qua món đồ nào đắt tiền và cao cấp như thế này, mua nó về thì tôi biết để ở đâu đây ?
Tôi giữ tay Chu Vũ Hạo, nghiêm túc hỏi anh ta : “Chu Vũ Hạo, sao tự nhiên anh lại muốn tặng quà cho tôi?”
Chu Vũ Hạo cho là chuyện dĩ nhiên mà nói : “Em là người phụ nữ của anh, anh tặng đồ cho em cũng là bình thường đi?”
Tặng quà thì bình thường rồi, nhưng quà đắt thì không bình thường chút nào, được chứ?
Tôi nhìn quanh một vòng, tất cả đồ ở đây đều đắt đến doạ người, vốn dĩ là tôi không muốn mua đâu, nhưng nghĩ nghĩ Chu Vũ Hạo làm ra tình thế lớn như vậy rồi, giờ tôi mà từ chối thì đúng là không để anh ta còn mặt mũi nào rồi.
Cuối cùng thì tôi nhấc lên một cái hộp thổ cẩm, bên trong là một cái khuy áo, chất liệu vàng trắng, ở giữa có khảm một con chim khổng tước, trông rất đẹp mắt.
Cái khuy cài bé tí như vậy, thế mà giá lên đến 9 vạn (~310tr).
“Lấy cái này đi.” – Tôi nói.
Chu Vũ Hạo cau mày : “Chỉ cái này? Em thật sự không suy nghĩ một chút về sợi dây ngọc bích này à?”
“Không cần.” – Tôi nói : “Dù sao cũng không có cơ hội để đeo, lấy cái này là được rồi.”
Chu Vũ Hạo có chút không hài lòng, nhưng cũng không nói thêm gì nữa, chúng tôi cứ thế chỉ mua cái khuy cài rẻ như vậy thôi, vị giám đốc kia cũng không có tí ti tỏ ra không vui nào cả, vẫn cẩn thận chờ đợi.
Lúc thanh toán, bộ váy tôi mặc vẫn là đắt hơn cái cúc kia nhiều 
Chu Vũ Hạo nhân lúc tôi đi vệ sinh mà gọi điện cho chú Trịnh : “Chú Trịnh, cô ấy chỉ chọn một cái khuy cài rẻ tiền, đây là ý gì?”
Chú Trịnh trầm ngâm một lúc : “Thiếu gia, cô Khương không muốn tiêu tiền của cậu.”
Chu Vũ Hạo nhíu chặt mày.
“Thiếu gia, khônng sao đâu, phụ nữ mà, cậu ở trên giường chiều hư cổ, cổ tự nhiên sẽ nghe theo cậu răm rắp thôi.”
Chu Vũ Hạo cúp điện thoại, lạnh lùng nói : “Muốn cùng anh rõ ràng quan hệ? Nằm mơ !”
Tôi lấy khuy cài vừa rồi ra cài lên áo, soi gương thì phát hiện bản thân dạo này lại đẹp hơn không ít, da trắng mịn tinh tế, kể cả không makeup thì cũng chả nhìn ra được nửa điểm tì vết.
Hai tay tôi trước kia cũng coi như là tinh xảo đẹp đẽ, nhưng mà do làm người giấy, dải dây tre, keo dính bla bla, thậm chí còn nổi lên cả vết chai nữa, vậy mà bây giờ những khuyết điểm này đã khôi phục không ít, vết chai cũng không thấy đâu, lòng bàn tay rất mềm mại.
Ít nhất cái thể chất cửu âm này cũng coi như có chút ích lợi đi.
Chu Vũ Hạo đưa tôi quay trở về khách sạn, vừa bước vào trong, anh ta lập tức bế tôi lên rồi đi thẳng vào nhà tắm…
“Anh… anh muốn làm gì ?” – Tôi kinh hô.
Anh ta hướng tôi cười tà mị : “Em xem anh muốn làm gì? Tối qua em cho anh leo cây, hôm nay không phải là em nên bù đắp cho anh à?”
Trong lòng tôi có chút tức giận, cười lạnh một tiếng, nói : “Sao? Vừa mới tặng được cho tôi một món quà nho nhỏ, bây giờ lại muốn từ trên người tôi đòi lại rồi?”
Mặt anh ta biến sắc, ôm tôi càng chặt hơn, nói : “Em nói chuyện nhất định phải làm người khác đau lòng vậy à?”
Đáy lòng tôi lộp bộp một tiếng, trông mặt anh ta tràn đầy phẫn nộ, nhưng sâu trong đáy mắt kia, tôi lại thấy một tia đau lòng…
Lời kia tôi nói làm anh ta tổn thương rồi?
Tôi… mềm lòng rồi…
Nhẹ nhàng thở ra một hơi, tôi bám lấy tay anh ta, nói : “Pha nước ấm một chút.”
Nét mặt anh ta cuối cùng cũng giãn ra một chút, phòng tắm này còn lớn hơn cả nhà của người khác, bên trong có bồn tắm siêu to khổng lồ, trong bồn cũng chứa đầy nước ấm cả rồi, hơi nước bốc lên, nhiệt độ nước vừa đủ ấm.
Chu Vũ Hạo bế tôi đặt vào trong bồn tắm, sau đó cũng cởi đồ, lộ ra một chiếc body pơ phệchhh 🤤🤤🤤
Tôi nhịn không được mà trong lòng thầm than một câu : body đẹp vaiiiiii 🤤
Chu Vũ Hạo nghiêng đầu qua liếc tôi một cái, nở một nụ cười mê hoặc lòng người, chậm chạp bước vào bồn tắm.
Tôi ngẩn ra một lúc??? Anh ta đây là ??? Đang quyến rũ tôi à???
Hmmm, tôi mới không thèm mắc bẫy đâu, tuyệt đối sẽ không !!!
Nhưng mà tôi phát hiện, bản thân thế nhưng lại chủ động cởi đồ rồi …..
Khẩu thị tâm phi, đúng là bi kịch ~~
Váy màu đỏ trầm chẫm rãi trượt dọc theo chân tôi rồi rơi xuống sàn, trong làn hơi nước bốc lên thì tôi cũng chậm chậm bước vào bồn tắm, dòng nước ấm bao quanh cơ thể tôi, tôi cảm giác chỗ nào đó trong cơ thể cũng bắt đầu ẩm ướt theo…. (má đỏ mặt >///<)​_
Chu Vũ Hạo như cá gặp nước mà bơi qua ôm tôi vào lòng, tạo thành từng gợn sóng lăn tăn trên mặt nước.
Xong xuôi thì cả hai chúng tôi đều rất thoả mãn, cũng tại quá thoải mái, nên tôi ngủ quên luôn ở trỏng rồi -.—
Khi tỉnh dậy thì trời cũng đã sáng, Chu Vũ Hạo ôm tôi trong ngực, thân nhiệt anh ta rất lạnh, nhưng cơ thể tôi cũng không có bài xích chống lại.
Chỉ là, từ trước đến giờ tôi chưa từng ngửi qua mùi hương cơ thể anh ta, ngón trỏ chọc chọc vào ngực phải mềm mềm của anh ta, anh ta mà là người sống thì thật tốt…
“Sao?” – Chu Vũ Hạo cười cười: “Có phải bị anh mê hoặc rồi không?”
Tôi không nghĩ là anh ta đã tỉnh nên nhất thời có chút bối rối, mặt đỏ bừng như tôm luộc, còn có chút nóng…
Chu Vũ Hạo dịu dàng vuốt tóc tôi, cuộn cuộn một vòng sau đó lại nhẹ nhàng hôn một ngụm : “Em thấy biểu hiện lúc trên giường của anh có làm em hài lòng không?”
Tôi cạn lời rồi, này bảo tôi biết trả lời như nào ???
Bảo là hài lòng lắm, không phải tôi biến thành lưu manh luôn à? Bảo không hài lòng, chắc chắn hôm nay anh ta không cho tôi xuống nổi giường !
Cũng may là tôi nhanh trí đổi đề tài : “Tên Triệu Hắc kia lai lịch thế nào vậy? Hắn thế nhưng cũng là người tu đạo.”
Chu Vũ Hạo nói : “Anh nói chú Trịnh điều tra rồi, hắn là người Đông Bắc, lúc nhỏ cơ duyên xảo hợp mà học được một chút quỷ thuật, nhưng mà hắn tư chất ngu dốt, mấy chục năm rồi mà chỉ có chút ít bản lãnh như vậy, hai ác quỷ kia của em, dư sức đối phó hắn, tiếc là em không có kinh nghiệm, lại hơi khinh địch, nhưng mà hắn bị một nữ quỷ cắn một ngụm trên vai rồi, nếu không ai giúp hắn loại trừ quỷ độc, ắt hẳn hắn không thể nhìn nổi mặt trời ngày mai đi.”
Nói đến đây thì khoé miệng anh ta khẽ nhếch : “Sáng này trong trận súng kia, hắn ta cũng bị đặc nhiệm bắn chết rồi, cái giá quá rẻ cho hắn.”
Người bị trúng quỷ độc, âm khí nhập thân, trước khi chết thì toàn thân đều phải chịu thống khổ tột cùng, tên Triệu Hắc kia tội ác tày trời, hắn bị bắn chết thì đúng là quá tiện nghi cho hắn rồi.
“Nhưng mà, tên Triệu Hắc lại mặc dù không có ai truyền dạy, nhưng người ở Thái Lan kia hợp tác với hắn lại là trùm ma tuý.” – Chu Vũ Hạo nói : “Trùm ma tuý ở Đông Nam Á, đa phần đều có cách thức hoạt động riêng, dưới tay chắc chắn sẽ bồi dưỡng 1-2 Thảo Quỷ Bà, hoặc Trần Đầu Sư, em cắt ngang đường kiếm tiền của chúng, rất có khả năng chúng sẽ chạy đến đây để “dọn dẹp” em, nhưng mà em không cần lo lắng, anh sẽ thay em diệt trừ hậu hoạ.”
Tôi có chút xấu hổ, con người tôi lúc thì xung động lỗ mãng, nếu không có Chu Vũ Hạo giúp thì chắc là tôi gặp rắc rối triền miên rồi.
“Cảm ơn anh.” – Tôi thật sự từ tận đáy lòng mà cảm ơn anh ta, Chu Vũ Hạo lại cúi đầu xuống hôn tôi một cái : “Anh nói rồi mà, anh sẽ bảo vệ em, đây là chấp niệm của anh, mãi mãi không thay đổi”.
Haizz, anh ta tận tâm như vậy, làm tôi cảm thấy trước đó tôi lại thấy bản thân mình có chút quá đáng.
“Đúng rồi.” – Chu Vũ Hạo đưa cho tôi một tập tài liệu, nói : “Đây là tư liệu về Giang San San, em xem trước đi.”
Tập tư liệu này nói về những việc mà mấy năm gần đây Giang San San gặp phải, bố cô ta rất giàu, nhưng so với những người giàu có chân chính, bố cô ta chỉ là tầng lớp hạ đẳng mà thôi. Sau khi cô ta nhập học ở Học Viện Mỹ Thuật Quốc Gia, năm 2 liền quen được một phú hào giàu có cực kì, là CEO Hồng Bồi Ân của tập đoàn bất động sản Hồng Hồ Địa, sau đó lợi dụng nhan sắc của mình mà thành công trở thành một trong những cô bồ nhí của ông ta.
Cô ta và Hồng Bồi Ân kia ở lần đầu tiên gặp gỡ cũng là do bản thân đã sắp đặt từ trước, mục đích muốn nắm trong tay con cá to này, để kinh doanh nhà cô ta đi lên một tầng cao mới.
Giang San San rất có thủ đoạn, sau khi tốt nghiệp không chỉ thành công lưu lại làm việc trong trường, mà còn sinh cho Hồng Bồi Ân kia một đứa con trai.
Vợ chính thức của Hồng Bồi Ân chỉ sinh cho ông ta được một đứa con gái, sự ra đời của con trai cô ta khiến địa vị tăng lên không ít, thành công trở thành tình nhân quan trọng nhất của Hồng Bồi Ân.
Tôi nhíu chặt mày, tập đoàn Hồng Hồ Địa là công ti bất động sản nổi tiếng lớn trên toàn quốc, cô ta có hậu thuẫn lớn như vậy, muốn cô ta thân bại danh liệt đúng là hơi khó nhằn.
Chẳng lẽ vì một Giang San San mà khiến Hồng Hồ Địa sụp đổ ?
Tôi với Hồng Bồi Ân kia không oán không thù, không cần thiết phải làm ra chuyện lớn như kia, Chu Vũ Hạo cũng không phải kiểu người mùa thu đến rồi, thời tiết mát quá liền đem nhà người ra đánh phát sụp đổ -.-
Tôi ngẩng đầu liếc anh ta một cái, thấy anh ta đối diện cười tươi, đây là muốn tôi mở miệng nhờ vả đây mà -.-
Tôi chỉ đành dài mặt ra choáng váng nói : “Có phải anh có kế hoạch gì rồi không?”
Anh ta ôm eo tôi : “Từ trước đến giờ hình như anh chưa nghe thấy em gọi tên anh bao giờ?”
“Không phải rất hay gọi à?”
“Ý anh là, gọi tên thôi, không gọi họ.”
Tôi đứng hình mất 5s, cảm thấy có chút kì quặc, qua một lúc lâu mới do dự mà gọi : “Vũ Hạo.”
Chu Vũ Hạo cười đến vài phần vừa ý, có lẽ đối với cách gọi này rất hài lòng.
“Từ xưa đến giờ, muốn xử lý tuesday thì đều phải dựa vào vợ cả rồi.” – Chu Vũ Hạo nói : “Vạn Hiểu – Vợ chính thức của Hồng Bồi Ân hận Giang San San đến tận xương tuỷ, muốn sớm ngày tiêu diệt cô ta, chẳng qua Giang San San kia ở trong lòng Hồng Bồi Ân rất có địa vị, nên cô ta mới không dám ra tay, nếu có một cái không tốt thì sẽ liên luỵ đến bản thân cô ta.”

LỰA CHỌN CHƯƠNG CẦN ĐỌC:



Soạn dịch - Bích Phương