Minh hôn âm duyên – chương 7

Chương 7: Bị Hạ Dược

Tôi ngẩng mặt lên nhìn mấy quỷ hồn kia, thấy bọn họ đều lặng lẽ mà nhìn tôi, tôi chắp tay nói với bọn họ : “Tiểu quỷ kia đã hồn phi phách tán, pháp thuật cấm chế mọi người tự nhiên cũng sẽ mất đi hiệu lực, mọi người yên tâm, tôi nhất định sẽ mời đại sư đến mở trận pháp siêu độ cho mọi người.”
Mấy quỷ hồn kia mới từ từ biến mất, Kha Ngôn bước qua chỗ tôi, thở hổn hển nói : “Cô đứng đây một mình lẩm bẩm cái gì vậy?”
Tôi liếc anh ta một cái : “Vừa nãy mấy thứ kia anh không nhìn thấy à?”
“Tôi chỉ thấy cô một mình vật lộn với không khí, xong lúc sau lại bật lửa để đốt con búp bê thôi.” – Anh ta nói : “Thế nào rồi? Quỷ hồn đã xử lý xong rồi à?”
Tôi hiểu rồi, do anh ta không có mắt âm dương, nên không nhìn thấy quỷ hồn.
“Rốt cục là xảy ra chuyện gì?” – anh ta hỏi.
“Chúng ta vẫn là nên gọi xe cứu thương đã đi.” – Tôi nhìn mặt đất chỗ nào cũng là máu, bất lực thở dài một hơi.
Cảnh sát và xe cứu thương đến rất nhanh, trong bãi đỗ xe có camera giám sát, Hình đội trưởng nhìn video quay được, sắc mặt càng ngày càng quái dị….
Kha Ngôn lại gọi công nhân đến, ở chỗ đào được cái quan tài nhỏ kia tiếp tục đào xuống thêm mấy mét, chỗ này cũng chính là nơi đào được hang rắn mà mấy năm trước bắt đầu làm móng, bên trong có một cái túi ni-long to toả ra mùi hôi thối kinh khủng.
Bên trong toàn là rắn, rất rất nhiều rắn, đã thế lại toàn là rắn chết rất lâu rồi, phân hủy thành một đống thịt thối.
Kha Ngôn sắc mặt rất khó nhìn, rõ ràng năm đó anh ta đã thuê người di chuyển hang rắn này sang bờ sông bên kia phóng sinh, bây giờ lại thấy cả hang rắn bị chết rồi bị chôn dưới này, rõ ràng là anh ta bị người khác ám toán.
Tôi vỗ vỗ vai anh ta : “Địa long trấn trạch đích xác là một nơi phong thủy bảo địa, nhưng mà không có rắn thì nhà cửa cũng sẽ dần đi xuống, anh lại không xây nhà mà xây toà văn phòng, mặc dù gia nghiệp không bị suy sụp thì cũng sẽ ảnh hưởng đến vận khí. Tất nhiên đây cũng không phải vấn đề to lớn gì cả, vấn đề ở chỗ có người lại giết chết tất cả rắn, chôn ở dưới lầu, phàm là những việc liên quan đến rắn, lại còn giết cả hang nhiều rắn như vậy, âm khí hiển nhiên sẽ tụ lại một chỗ, chắc chắn sẽ xảy ra vô số việc kì dị. Mà cái người kia sợ anh chết không đủ thê thảm hay sao, lại chôn thêm một con tiểu quỷ ở phía trên hang rắn chết, con quỷ này lại hấp thu âm khí từ hang rắn, cho nên mỗi năm ở đây mới có người chết.”
Kha Ngôn nghe xong tức giận đầy mặt, xem ra anh ta biết người đứng sau tất cả việc này là ai làm, nên tôi cũng không tiếp tục nói thêm điều gì nữa.
Ai cũng nghĩ sinh ra trong hào môn thế gia thì tiền tiêu mãi không hết, nhưng trong hào môn thế gia lại có rất nhiều vũng nước bẩn, tranh giành nhau tàn khốc đến nỗi xương cũng không còn.
Kha Ngôn trả tiền rất nhanh gọn, trực tiếp chuyển 10 vạn vào thẻ của tôi, tôi nhìn mấy số 0 tròn trĩnh đằng sau mà cười vui vẻ, phấn khích đến nỗi mặt cũng hồng cả lên.
Hay là tôi không mở tiệm vòng hoa nữa? Làm luôn cái nghề tâm linh này không phải càng dễ kiếm được nhiều tiền à?
Nhưng mà tôi cũng hiểu rõ, thuận lợi đem được xương tiểu quỷ kia đốt bỏ là do lần này vận khí tốt, may mà có mấy quỷ hồn kia giúp tôi, nếu không tôi cũng sớm bị tiểu quỷ kia bóp chết rồi.
Nghĩ kĩ lại, xem ra lúc Hà Mỹ và Bạch Vũ đến tìm tôi cũng không phải muốn hại tôi, mà là muốn nhờ tôi giúp họ.
Tất nhiên là ý nghĩ của quỷ thì không thể lấy tư duy của người thường mà đoán mò được.
Tôi nói với Kha Ngôn, nhất định phải mời cao tăng đến bày trận pháp siêu độ của mấy quỷ hồn kia, anh ta liên tục gật đầu nói sẽ mời.
Lúc đó tôi cũng không nhận thức rằng, bản thân tự mình lại dẫn theo một cái rắc rối to đùng…
Tôi không để Kha Ngôn đưa tôi về mà trực tiếp gọi taxi bắt xe về nhà, cô hàng xóm mặc áo len ngồi ở trong cửa tiệm, thấy tôi trên đường, cười nói : “Tiểu Lâm ngày càng xinh đẹp rồi.”
Tôi cười cười với dì ấy, nhà dì Lý này là chuyên về đốt bát giấy, tính tình cũng rất tốt, chỉ là mồm mép cũng quá thảo mai với lắm mồm, cả ngày lúc nào cũng cùng 3 cô 6 bà cùng phố này ngồi tám chuyện trên trời dưới đất.
“Tiểu Lâm à, tối nay cháu qua nhà dì dùng bữa đi.” – Dì ấy nói : “Vừa hay tối nay cháu dì về nhà, dì làm vài món ngon, cháu qua nếm thử tay nghề của dì.”
Tôi tùy tiện gật đầu đồng ý, quay về ngủ một giấc, thẳng đến giờ cơm tối thì bị tiếng gõ cửa làm tỉnh giấc.
“Ai thế?” – tôi không kiên nhẫn mà hỏi.
“Tiểu Lâm à, cơm dì nấu xong rồi, cháu mau sang đây đi.” – dì Lý ở ngoài cửa nói : “Có thịt kho mà cháu thích đấy.”
Lúc này tôi mới nhớ ra việc đã đáp ứng qua nhà dì ấy ăn tối, cũng khó mà từ chối nên tôi cũng chạy sang đó, bàn cơm ở trên tầng 2, tôi vừa bước vào thì thấy có một người đàn ông khoảng 30 tuổi ngồi bên cạnh bàn, tướng mạo có chút tục tĩu thô lỗ, mắt như mắt chuột không ngừng mà đánh giá tôi.
Tôi bị anh ta nhìn đến cả người khó chịu, nhưng lúc đó cũng không thể quay đầu đi về được, dì Lý kéo tôi qua, ngồi ở bên cạnh anh ta, nói : “Aizz, Tiểu Lâm à, đây là Đại Lâm – cháu của dì, làm việc ở thành phố Đông Quảng, công việc làm ăn lời lãi rất tốt, khó khăn lắm mới về nhà được một chuyến, nào nào, ăn cơm, ăn cơm thôi.”
Đại Lâm hình như có hứng thú với tôi, cứ luôn mồm hỏi này hỏi nọ, còn gắp thức ăn cho tôi, làm tôi cảm thấy hơi khó chịu, dì Lý lại không để tôi đích thân làm ….
Dì Lý không ngừng mà tâng bốc cháu mình, nói gì mà cháu dì ấy có rất nhiều tiền, có bao nhiêu em gái xinh đẹp theo đuổi, nghe có vẻ rất gì và này nọ 🤷🏻‍♀️. Tôi liếc nhìn Đại Lâm một cái, anh ta mặc một cái áo phông khoảng 2-300 tệ, cả người quần áo đều là hàng chợ, tóc thì bết dầu từng sợi từng sợi, nhìn chả giống người có tiền tí nào 🤦🏻‍♀️
“Tiểu Lâm.” – anh ta gọi một cách thân mật – “Cô mở tiệm vòng hoa như vậy một tháng kiếm được nhiều không?”
“Không nhiều” – tôi nhấp nháy môi nói.
“Không nhiều thì cô mở cái này làm gì chứ?” – Đại Lâm nói : “Hay là thế này, cô bỏ tiệm hoa đi, cùng tôi đi Đông Quảng làm việc, một ngày kiếm mấy nghìn không phải chuyện gì khó.”
Tôi trợn trắng mắt lên, hôm nay bà đây kiếm được cả 10 vạn đấy, mấy nghìn kia bà còn không thèm để vào mắt đây.
Anh ta cứ tưởng tôi động tâm rồi liền nhích lại gần giữ lấy bả vai tôi, cười dê nói : “Tiểu Lâm à, cô gái xinh đẹp như cô, chôn chân ở chỗ này thật là nhàm chán, ở Đông Quảng tôi kí hợp đồng với một khách sạn 4 sao, tôi có thể giới thiệu cho cô tới làm nhân viên phục vụ, thế nào?”
Tôi lặng lẽ tránh khỏi tay hắn ta, cho anh ta một ánh mắt ghê tởm, dì Lý này cũng thật là, tâng bốc cháu mình cũng rã man thật, hoá ra hắn làm cái nghề “đặc biệt” này, dưới tay anh ta có một nhóm các cô gái trẻ ngoại hình ưa nhìn, họ cùng khách sạn kí hợp đồng, là để khách sạn đó không cho người khác lôi kéo khách.
Nghĩ đến nghề nghiệp của anh ta, tôi thấy có chút ghê tởm, đối với dì Lý cũng rất không hài lòng, kể cả dì ấy muốn giới thiệu đối tượng cho tôi thì cũng không thể giới thiệu cái loại người này cho tôi chứ? Như thế khác gì đẩy tôi vào hố lửa?
“Dì Lý, cháu ăn no rồi, ở cửa hàng cháu vẫn còn đơn hàng, trong tối nay phải gửi đi, không làm phiền dì nữa, 2 người các dì từ từ ăn cơm ạ.” – Tôi đứng dậy chào tạm biết, đột nhiên Đại Lâm đứng phắt dậy giữ lấy tôi : “Tiểu Lâm, đừng đi vội mà.”
“Buông tôi ra.” – Tôi có chút tức giận nói, đột nhiên chết lặng….
Sau lưng anh ta có một đứa bé bò ra, đôi tay xanh tím nhỏ bé đang siết chặt cổ anh ta, đứa bé này leo lên người anh ta, miệng cười toe toét.
Tôi hít một hơi lãnh khí, anh ta thế nhưng lại bị một oán linh ám….
Trong sách nói, thường thì nhưng đứa bé lúc chưa sinh ra hay gọi là vẫn còn ở trong bụng hoặc vừa sinh ra đã chết, bọn chúng rất khó đầu thai chuyển thế, còn chưa kịp mở mắt ngắm nhìn thế giới xung quanh thì đã chết rồi, cho nên oán niệm của chúng vô cùng lớn, cũng chính vì vậy mà những oán linh này thực lực rất mạnh, chẳng có ai dở hơi tự nhiên chạy đến khiêu khích chúng cả.
Nhưng mà những oán linh này thường sẽ chỉ ám theo mẹ nó, ám theo đàn ông thì rất hiếm thấy.
Có một oán linh ở đây, tôi tất nhiên không muốn ở lại đây làm gì, tránh khỏi tay Đại Lâm, tôi nhanh chân xoay người chạy ra ngoài.
Vừa chạy ra đến cầu thang, tôi bỗng cảm thấy hoa mắt chóng mặt, giống như bị say xe, Đại Lâm chạy qua đỡ lấy tôi, kéo tôi sang một bên, trong mơ mơ màng màng, tôi nghe thấy dì Lý gầm lên : “Đại Lâm, mày làm cái gì đấy?”
“Không sao, cho cô ấy chút thuốc mê thôi.”
“Gì?? Hạ thuốc mê? Gan mày lớn quá rồi đấy, đây là chuyện phạm pháp đấy!!!”
“Dì à, cháu nhìn trúng cô ấy lâu rồi, từ trước đến giờ cô ấy cũng chẳng thèm nhìn cháu lấy một cái, lần này nói gì thì nói cháu nhất định phải nếm thử “mùi vị” cô ấy xem thế nào, hê hê, dì yên tâm, đàn bà ấy mà, không phải chỉ có như vậy sao? Đợi cháu với cô ấy “gạo nấu thành cơm” còn không phải cháu nói gì thì cô ấy cũng phải nghe theo à? Không phải dì cũng nhìn trúng tiệm vòng hoa nhà cô ấy sao? Đợi đến lúc đó tiệm hoa đó chính là của dì rồi.”
Dì Lý hình như cũng động tâm rồi, suy nghĩ một lúc lại nói : “Thế thì mày phải làm việc gọn gàng một chút, đừng để cô ấy kiện chúng ta.”
“Dì yên tâm, lúc nữa hành sự, cháu tiện thể chụp mấy tấm ảnh nude của cô ta, đảm bảo cô ta ra ngoài không dám hé răng một chữ.”
Đại Lâm dơ tay nhéo nhéo mặt tôi, điệu cười dâm tà, nói : “Tiểu Lâm, cô coi như nằm trong lòng bàn tay tôi rồi.”
Tôi cố gắng ngẩng đầu lên, chỉ chỉ vào lưng anh ta : “Đứa bé này là ai?”
Đại Lâm ngẩn ra một lúc, nói : “Đứa bé nào?”
“Có một đứa bé đang cưỡi trên cổ anh.” – Cả người tôi mềm nhũn, gắng gượng nói : “một đứa bé mới được sinh ra, cả người xanh tím, trên cổ nó còn có một vết bớt đỏ đỏ.”
Đại Lâm khẽ run lên, dùng ánh mắt khiếp sợ nhìn chằm chằm tôi : “Cô…. Làm sao mà cô biết được? Không có khả năng.”

LỰA CHỌN CHƯƠNG CẦN ĐỌC:



Soạn dịch - Bích Phương