Minh hôn âm duyên – chương 8

Chương 8: Đừng bán con đi

“Nó đang nói chuyện…” – tôi cắn cắn răng, nắm chặt tay thành nắm đấm cố gắng không để bản thân hôn mê : “Nó nói, anh đừng bán nó”.
Đại Lâm nhảy bật lên, sống chết giữ lấy cổ áo tôi, gầm lên : “Nói láo! Những lời mày nói đều là nói láo, đứa bé kia rõ ràng là nghiệt chủng, tao bán nó đi cũng coi như giúp nó có một con đường sống, đây là tao làm việc tốt.”
“Nhưng nó chết rồi, chết cũng rất thê thảm.” – Tôi tiếp tục nói : “Nó sẽ không tha cho anh, nó đến tìm anh báo thù rồi, dạo này chẳng lẽ anh không cảm thấy cổ mình nặng trịch à?”
Đại Lâm sờ sờ cổ, biểu cảm khủng bố.
“Tất cả lời cô nói toàn là bịa đặt.” – Đại Lâm gầm lên một tiếng, dùng lực bóp cổ tôi.
Haizz, dạo này tôi không biết gặp phải cái vận cứt chó gì, thường xuyên bị người khác bóp cổ….
Tôi cắn rách môi mình, máu tươi đỏ thẫm chảy ra, oán linh kia từ cổ Đại Lâm bò qua vai hắn, bò đến trước mặt tôi, thè cái lưỡi dài ngoằng ra liếm liếm máu trên môi tôi,
Tôi cảm nhận được rõ ràng oán hận của nó ngày càng nặng, thực lực cũng mạnh hơn.
Nó xoay người, lập tức chui vào đầu Đại Lâm.
Biểu cảm trên mặt Đại Lâm bỗng chốc đông cứng lại, 2 mắt vô thần trống rỗng, nhìn như xác chết biết đi vậy, anh ta từng bước từng bước đi đến bên cửa sổ, sau đó từ bệ cửa sổ nhảy xuống…..
Tôi không tự chủ mà đi qua, nhìn thấy Đại Lâm nằm ở dưới lầu, trên cổ xoắn lại rất đáng sợ, anh ta chết rồi.
Dì Lý sợ hãi hét toáng lên, oán linh kia lại từ đầu Đại Lâm chui ra, tiếp tục chui vào đầu dì Lý, dì Lý sắc mặt hoảng loạn chạy về phía đường lớn….
Đúng lúc này một chiếc xe ô tô đang phi với tốc độ cao phi qua, đâm dì Lý bay xa mấy mét, lúc thi thể tiếp đất cũng thành một đống thịt nhão….
Oán linh kia lại từ xác dì Lý chui ra ngoài, cười quái dị nhìn tôi làm tôi lạnh hết cả da đầu, nó đã giết chết cừu nhân của mình nhưng oán khí lại không tiêu tan, nó vẫn muốn tiếp tục giết người….
Ban đầu sức mạnh của oán linh này rất yếu, vốn dĩ không có thực lực mà giết người, nhưng vừa nãy đột nhiên sức mạnh của nó tăng lên đáng kể, một lúc giết 2 người liên tiếp.
Tôi sờ sờ môi mình, chẳng lẽ……là do uống máu của tôi sao?
Oán linh kia rất nhanh mà bò sang bên kia đường, chuẩn bị chui vào một cửa hàng đối diện, thì một đạo thân ảnh hết sức quen thuộc xuất hiện.
Chu Vũ Hạo?
Chu Vũ Hạo lúc này trên người khoác chiếc áo gió màu be, gió đêm thổi qua làm tóc mái anh ta có chút lay động, anh ta đứng bên cạnh oán linh kia sừng sững như núi.
Oán linh kia mặt đầy hận thù nhìn Chu Vũ Hạo, gào lên một tiếng thảm thiết rồi bổ nhào vào anh ta, trong tay anh ta nắm một chai thuỷ tinh, trực tiếp hướng về phía oán linh mà đập xuống.
Một giây sau, Chu Vũ Hạo đã xuất quỷ nhập thần mà đứng trước mặt tôi, vẻ mặt rất rất không vui, nói : “Mới có mấy ngày tôi không ở đây, em đã đi ra ngoài gây hoạ rồi.”
Tôi cạn lời, không dám nói gì vì sự thật cũng là như thế, không thể phản bác…..
Anh ta thô lỗ mà túm lấy tay tôi, nói : “Đi, cùng tôi về nhà.”
“Nhưng 2 cái xác kia…..”
“Chú Trịnh sẽ xử lý.” – Chu Vũ Hạo lạnh nhạt nói, sau đó mạnh mẽ kéo tôi về tiệm vòng hoa,ném tôi lên giường, mắt nhìn tôi chằm chằm…
Tôi có chút chột dạ, nói : “Không phải anh nói sau 7 ngày mới trở lại à? Bây giờ mới được 5 ngày.”
“Hừ, tôi còn không trở lại, em sẽ bị người khác đoạt đi mất.”
Tôi ngu luôn rồi, thật là bối rối mà, nhưng hình như anh ta cũng không muốn nhiều lời, vươn tay ra lau máu trên môi tôi, nói : “Thể chất của em rất đặc biệt, màn đêm buông xuống, máu của em đối với lũ quỷ mà nói, giống như thuốc đại bổ vậy,cho nên em tốt nhất tránh xa mấy cái thứ “không sạch sẽ” kia xa một chút.”
Nghe anh ta nói làm tôi cảm thấy sởn hết cả gai ốc, sao tôi lại thấy tôi bây giờ có chút giống Đường Tăng trong truyền thuyết thế nhỉ?
“Anh tưởng tôi muốn chắc!” – tôi nhỏ giọng lẩm bẩm : “Rõ ràng là mấy thứ “không sạch sẽ” kia tự mò đến tìm tôi.”
Anh ta cúi người xuống trước mặt tôi, hỏi : “Mấy thứ “không sạch sẽ” là em nói bao gồm cả tôi?”
Tôi rùng mình một cái, nhanh chóng lắc lắc đầu, điều này chắc chắn không thể thừa nhận ở trước mặt anh ta được!
“Thế oán linh kia đâu?” – Tôi chuyển chủ đề hỏi.
Anh ta lấy ra chai thuỷ tinh vừa nãy, bên trong có cái xác khô đen xì của oán linh.
“Nó là đứa nhỏ do một “cô gái làm nghề đặc biệt kia” ngoài ý muốn mang thai, cái người tên Đại Lâm kia ép mẹ nó sinh nó ra, sau đó bán cho tay buôn người, tên buôn người này lại nhét nó vào trong vali, giấu dưới gầm giường khách sạn, đi ra ngoài tìm người mua, cuối cùng lại bị cảnh sát bắt. Vì muốn được khoan hồng, giảm nhẹ hình phạt nên hắn cũng không khai ra chuyện đứa trẻ, cuối cùng đứa trẻ ở trong vali cứ thế mà chết đói…”
Thật thê thảm, trách không được oán khí của nó lại nặng như thế.
Chu Vũ Hạo đem chai thuỷ tinh cất đi, nói : “Yên tâm đi, tôi sẽ nghĩ cách để mời người đến siêu độ cho nó.”
Đúng lúc này, không sai, vào đúng khoảnh khắc này, tôi nhìn thấy một tia dịu dàng hiếm thấy trong đáy mắt anh ta.
Một con quỷ lại có biểu cảm ôn nhu? Tôi nhìn đến nổi hết cả da gà.
“Chuyện oán linh chỉ là chuyện nhỏ.” – anh ta lạnh giọng, nói : “Em gặp rắc rối rồi.”
“Rắc rối gì?” – tôi có chút căng thẳng.
“Em gây sự với tên nuôi tiểu quỷ kia…”
Lúc này tôi mới nhớ ra, tiểu quỷ bị tôi thiêu kia hẳn là có người nuôi, bây giờ tôi giết tiểu quỷ của hắn ta, chắc chắn hắn sẽ bị phản phệ, đây không phải là tôi tự nhiên kết cừu oán với hắn sao? Hắn ta chắc chắn sẽ tìm tôi trả thù.
Tôi định thần lại, nói : “Quỷ truy xương là một loại tà thuật rất âm độc, gây tổn thương nguyên khí, cứ xem như hắn ta rất lợi hại, lần này không chết cũng coi như mất nửa cái mạng, tạm thời không đủ tinh lực mà đi tìm tôi trả thù đâu.”
“Diệt cỏ không diệt tận gốc, gió xuân thổi qua cỏ lại xanh.” – anh ta nghiêm mặt nói : “Đợi hắn ổn định lại, em sẽ gặp nguy hiểm.”
Tôi nghĩ nghĩ, nghe anh ta nói cũng rất có đạo lý : “Vậy phải làm sao bây giờ?”
“Dùng gậy ông đập lưng ông.” – Anh ta vừa nói vừa chui vào chăn của tôi, tôi nhanh chóng nhích sang một bên, hình như sắc mặt anh ta có chút không vui, sau đó kéo tôi qua, sống chết mà ôm chặt tôi : “Nghỉ ngơi mấy tiếng đã, đợi đến giữa trưa, chúng ta lại đi xử lý hắn.”
Tôi vật lộn một lúc, thấy không thể thoát khỏi tay Chu Vũ Hạo, đành để anh ta ôm, nói : “Không phải anh bảo tôi phải tránh xa mấy thứ “không sạch sẽ” sao?”
“Cứ buổi trưa thì máu của em có thể khắc chế quỷ hồn.”
Nghe được tin này tôi vui vẻ vô cùng, nói như vậy không phải là máu của tôi cũng có thể khắc chế Chu Vũ Hạo sao?
“Đừng có mà nghĩ vớ vẩn nữa, máu của em chả có tí tác dụng nào với tôi cả.” – Anh ta ôm tôi càng chặt hơn, vỗ vỗ mặt tôi nói : “Ngủ.”
Có lẽ do quá mệt, tôi ngủ một giấc đến 10h mới dậy, Chu Vũ Hạo đưa cho tôi một cái thẻ được làm từ gỗ đào, bên trên viết tên của anh ta. Chu Vũ Hạo không thể đứng dưới ánh mặt trời quá lâu, ban ngày ra ngoài phải chui vào trong cái thẻ gỗ này.
Sau đó tôi nhận được một cuộc gọi của chú Trịnh, chú Trịnh là người lái chiếc Maserati hôm trước, chú ấy nói đã tìm được người nuôi tiểu quỷ kia rồi, hắn là Chung Tường, đang dưỡng thương ở trong một khách sạn 5 sao.
Tôi từ chỗ chú Trịnh có được một cái thẻ kin cương, nghe nói chỉ có những người là chủ tịch, giám đốc điều hành hoặc những người có thân phận hiển hách mới có thể làm loại thẻ này.
Tôi trực tiếp lái xe đến toà khách sạn kia, cầm thẻ kim cương ra quầy lễ tân, nhân viên lễ tân nhìn thấy thẻ này, lập tức đổi sang vẻ mặt cười hớn hở, lễ phép nói : “Thưa cô, xin hỏi cô cần phục vụ gì?”
Tôi dơ ảnh ra : “Người này ở phòng nào thế?”
Trong ảnh là một người có thân hình nhỏ bé, là một người trung niên có tướng mạo thô tục, mặc một bộ áo thời nhà Đường. Lễ tân vừa nhìn một cái đã nhận ra, thấp giọng nói : “Anh ta ở phòng 1124, đây là thẻ phòng, thưa cô.”
Nhân viên lễ tân này rất biết điều, tôi yêu thích mà vỗ vỗ vai cô ta, nói : “Làm tốt lắm, tương lai hẳn là phát triển rất tốt.”
Nhân viên lễ tân nghe nói tôi vậy, phấn khích đến đỏ bừng cả mặt, liên tục nói cảm ơn, tôi cảm thán trong lòng, quả nhiên, có tiền có quyền, thật tốt.
Tôi đi vào thang máy, sờ sờ thẻ gỗ trong túi, nói : “Lát nữa gặp mặt tên Chung Tường nuôi tiểu quỷ kia, tôi phải làm gì?”
“Không cần làm gì hết, chỉ cần cắn đầu lưỡi, trực tiếp làm máu của em bắn lên mặt hắn ta, việc còn lại giao cho tôi là được.”
Tôi có chút không yên tâm, nói : “Hắn ta sẽ không có hậu đài gì chứ? Nếu tiêu diệt hắn ta xong, lỡ cô Ba cậu Bảy của hắn tới tìm tôi gây phiền phức thì phải làm sao bây giờ?”
“Yên tâm đi, người nuôi tiểu quỷ đa số đều cô độc, cái nghề giảm âm đức này, gây thù chuốc oán cũng nhiều, người muốn giết hắn cũng không phải ít, đến lúc đó thì chúng ta sắp xếp người đến thu dọn sạch sẽ là được.”
Tôi đi thay một bộ đồ nhân viên phục vụ, sau đó đẩy xe đẩy thức ăn đến trước phòng 1124, lúc tay tôi gõ cửa có chút run rẩy, khẩn trương đến nỗi lưng toát mồ hôi ướt cả một mảng.
“Ai?” – từ trong phòng truyền đến một giọng nói yếu ớt, tôi bình tĩnh lại một chút, mở miệng nói : “Tiên sinh, tôi là nhân viên đến đưa bữa trưa cho ngài.”
“Vào đi.”
Tôi hơi nhíu nhíu mày, thấy có chút kì lạ.
Tên Chung Tường này nhiều kẻ thù như vậy, hẳn là phải rất cảnh giác mới đúng, sao lại dễ dàng mà đồng ý cho tôi tiến vào như vậy?
Chẳng lẽ đây là cái bẫy?
“Đừng sợ.” – Chu Vũ Hạo nói : “Đi vào đi.”
Tôi hít sâu một hơi, mở cửa.
Trong phòng nồng nặc mùi thuốc đông y, tôi đẩy xe đi vào, thấy Chung Tường đang ngồi trên ghế so-pha, mặt như tờ giấy vàng, tinh thần ủ rũ.
“Tiên sinh, đây là bữa trưa ngài gọi.” – tôi đặt mấy đĩa cơm và thức ăn được bày biện tinh xảo lên bàn, lúc tôi đang lại gần phía bàn cơm, đột nhiên chân tôi vấp một cái, tôi hít một ngụm khí lạnh, cúi đầu vừa nhìn thì thấy một đôi tay chộp lấy cổ chân tôi.

LỰA CHỌN CHƯƠNG CẦN ĐỌC:



Soạn dịch - Bích Phương