Minh hôn âm duyên – chương 9

truyện ma - minh hôn âm duyên

Chương 9: Bạn học cũ chết

Tôi kinh hô lên một tiếng, vội lùi lại mấy bước, nhưng lại bị vấp vào cạnh giường, ngã lăn ra đất.
Dưới gầm giường lại có một cỗ thi thể nữ khoả thân…
Thi thể này bị moi tim, nhưng kì quái là trên người lại không có vết máu?
“Giữ cô ta lại cho ta.” – Chung Tường nói.
Chung Tường lấy ra một con dao rỉ sét từ trong một cái túi bẩn thỉu, bên trên lưỡi dao vẫn còn dính vết máu đỏ tươi, hắn từng bước từng bước tiến về chỗ tôi, miệng nở một nụ cười âm lãnh : “Trái tim của những cô gái trẻ tuổi đối với ta và con trai ta như thuốc đại bổ, chỉ trách vận khí của cô không tốt thôi.”
Hắn vỗ vỗ mặt tôi, nói : “Thật đáng tiếc, khuôn mặt xinh đẹp thế này, ta mà không bị thương thì trước cũng phải “chơi” cho đã đã.”
“Còn ngây ra làm gì?” – Chu Vũ Hạo đột nhiên nói : “Mau ra tay đi.”
Mặc dù tình trạng bây giờ của tôi, cả người không thể ngọ nguậy, nhưng miệng thì vẫn cứ là OK, giây phút sống chết ngay trước mắt, tôi cũng mặc kệ đau hay không, cắn cắn đầu lưỡi, một tia máu phun lên mặt Chung Tường.
Chung Tường căn bản không nghĩ là lúc này tôi sẽ ra tay, nên không kịp tránh thoát, mặt dính đầy tia máu, làm hắn đau đến mức hét lên một tiếng, tay che mặt lùi lại mấy bước, bỗng nhiên một làn khói xanh bốc ra từ kẽ ngón tay hắn, không khí trong phòng lập tức toả ra mùi hôi thối khủng khiếp.
”Máu thuần dương?” – Hắn gào lên : “Một con đàn bà sao có thể có máu thuần dương? Cô rốt cục là ai?”
Tôi cảm thấy trên người được thả lỏng một chút, tiểu quỷ vừa nãy bắt giữ tôi cũng không thấy đâu nữa, vội vàng bật dậy, hỏi Chu Vũ Hạo : “Tiếp theo tôi nên làm gì bây giờ?”
“Xem trò hay.”
“Hả?”
“Đứng đây xem trò hay là được rồi, giữa trưa bị máu thuần dương phun đầy mặt, tạm thời hắn ta sẽ bị mất hết pháp lực.” – Chu Vũ Hạo nói : “Đối với người nuôi tiểu quỷ thì bị mất đi pháp lực là chuyện đáng sợ nhất, bởi vì lúc đó cũng sẽ hoàn toàn mất kiểm soát, không thể sai khiến được tiểu quỷ, lúc này, tiểu quỷ đối với chủ nhân của mình vô cùng thống hận, mà một khi bị như vậy, hắn cũng lập tức chịu phản phệ.”
Nghe anh ta nói xong, tôi thấy tiểu quỷ vừa nãy biến mất lại xuất hiện ở trên lưng Chung Tường, mà dưới bàn ăn lại có một con khác bò ra….
“Cút ra, chúng mày cút ra chỗ khác cho ông.” – Chung Tường vùng vẫy khua tay, tức giận chửi bới : “Ông đây ngày nào cũng dùng máu nuôi chúng mày, giờ chúng mày lại dám hại ông.”
Hai con tiểu quỷ cũng mặc kệ hắn ta kêu gào, một trước một sau chui vào cơ thể hắn, hắn đau đớn mà ôm đầu, mắt mũi cũng bắt đầu chảy ra vài dòng máu tươi đỏ thẫm….
Ngắn ngủi vài giây, Chung Tường ngã lăn ra đất, hai mắt trợn trắng lên trần nhà không ngừng co giật, nhìn hắn như vậy hẳn là không sống nổi.
“Đem thứ phía dưới bàn ăn đập vỡ đi.” – Chu Vũ Hạo nói.
Tôi vén khăn trải bàn ra, dưới bàn có một chai thuỷ tinh, tôi vớ lấy cái ghế đập xuống, chai thuỷ tinh kia cũng vỡ tan thành nhiều mảnh nhỏ, chảy ra một dòng chất lỏng toả mùi hôi thối nồng nặc, bên trong có 2 cái xác thai nhi còn chưa hình thành và rất nhiều độc vật của sâu rắn, kiến chuột……
Chung Tường bỗng gào lên một tiếng, 2 tiểu quỷ kia từ người hắn chui ra ngoài, Chu Vũ Hạo lúc này lại lấy chai thuỷ tinh ra, hướng 2 tiểu quỷ chộp tới, thu bọn chúng vào bên trong.
“Được rồi, người phải chết cũng đã chết rồi, chúng ta đi thôi.” – Chu Vũ Hạo ngữ khí rất thoải mái nói.
Tôi liếc nhìn hai cái xác thai nhi kia, khó khăn lắm mới nhịn xuống để không nôn ra, cái tên Chung Tường này cũng thật là độc ác, chuyện xảy ra ngày hôm nay coi như là do hắn gieo gió gặt bão, đáng đời.
Ra khỏi khách sạn, những chuyện tiếp theo đã có chú Trịnh xử lý nên tôi cũng không cần phải lo lắng nữa. Ngồi trên xe bus, tôi cảm thấy có chút vi diệu, mấy ngày nay tôi nhìn thấy lắm người chết quá, nhìn thấy xác chết cũng có chút tê liệt, đồng thời lại cảm giác có chút hưng phấn….
Máu của tôi có thể khắc chế quỷ hồn, thế không phải sau này tôi có thể làm luôn nghề bắt quỷ à? Nghề này so với làm người giấy càng kiếm được lắm tiền hơn.
Chu Vũ Hạo cứ như đọc được suy nghĩ của tôi, dội cho tôi một gáo nước lạnh : “Máu của em sau này nếu lúc nào không cần dùng thì đừng có dùng.”
“Tại sao?” – Tôi thấp giọng nói, anh ta nói chuyện người khác không nghe thấy, tôi thì không muốn những người khác thấy tôi nói chuyện với không khí lại nghĩ tôi bị điên.
“Thể chất đặc biệt này của em nếu để quỷ hồn biết được, chúng nửa đêm 12h bò lên người em hút máu thì em làm thế nào mà tránh thoát?”
Tôi rùng mình một cái, sao tôi lại quên mất chuyện này nhỉ? 🤦🏻‍♀️
“Mà trừ 12h trưa với 12h đêm ra thì máu của em chả có tí tác dụng gì, những “thứ không sạch sẽ kia” mà thoát được hai khoảng thời gian này, lúc khác tìm đến giết em, thì em phải làm thế nào?”
Tôi lạnh hết cả sống lưng.
Chu Vũ Hạo lại thở dài một hơi : “Thể chất của em chuyên thu hút quỷ hồn, kể cả em không chủ động tìm bọn chúng gây sự, thì bọn chúng cũng tự mò đến tìm em. Tốt nhất là em nên học hết những thứ mà bà em để lại đi, cái này so với máu tốt hơn nhiều.”
Trong lòng tôi thầm nghĩ, bà đây mà học xong hết cách tróc quỷ, con quỷ bà đây giết đầu tiên chính là anh đấy!!!
Một lúc sau, tôi lại hạ giọng hỏi : “Chu Vũ Hạo, nhà anh rốt cục là làm gì thế?”
“Em hỏi cái này làm gì?”
“Không có gì, tôi chỉ hơi tò mò chút.”
“Tò mò hại chết mèo, cái em không nên biết thì không biết mới tốt.” – Anh ta lạnh nhạt nói.
Tôi cạn lời, cũng không biết thế nào, nhưng cái giọng điệu lạnh nhạt này của anh ta làm tôi có chút bực mình, lại qua một lúc, anh ta lại nói : “Yên tâm đi, em là người phụ nữ của tôi, tôi đương nhiên sẽ không làm tổn hại đến em, mà em cũng sẽ nhận được rất nhiều thứ tốt, sau này em tự nhiên sẽ biết.”
Tôi rất là bực mình, nói : “Ai nguyện ý trở thành người phụ nữ của anh hả? Anh tưởng anh đẹp trai một chút, gia đình quyền thế một chút thì ai cũng muốn nịnh hót anh chắc? Rõ ràng là anh cưỡng ép tôi, bây giờ thì nói cứ như tôi bám theo anh vậy!!”
”Tôi không cưỡng ép em, lúc đó rõ ràng là tự em đồng ý.”
Mẹ nó, tôi càng tức giận muốn bốc hoả, không nghĩ đến mặt anh ta lại dày như vậy, lúc đó tôi cứ nghĩ là đang trong mộng, cho nên mới đồng ý, ai mà biết được anh ta lại là quỷ chứ?
“Lời nói ra rồi như bát nước đổ đi.” – Anh ta tiếp tục mặt dày nói : “Tóm lại là em đã đồng ý với tôi, hiện tại không thể nuốt lời được, nếu không em tự gánh lấy hậu quả.”
Bốn chữ “tự gánh hậu quả” này làm tôi không nhịn được lại rùng mình một cái.
Trong lòng tôi mắng Chu Vũ Hạo một nghìn, một vạn lần, cái tên bá đạo tổng tài này, anh được lắm, một ngày đẹp trời nào đó bà đây nhất định đem mặt anh ra mà dùng sức chà đạp dưới chân, xem anh làm sao mà hung hăng càn quấy như hiện tại, hừ!!!
Về nhà, tôi làm một bát cơm rang trứng, vừa đổ cơm ra bát, Chu Vũ Hạo liền bay qua, hít một hơi thật sâu.
“Làm gì đấy?” – tôi hỏi.
“Ăn cơm.”
À đúng rồi, quỷ “ăn cơm” đều chỉ cần ngửi mùi vị đồ ăn là được, tôi cầm thìa lên xúc một miếng cơm cho vào mồm, cơm trong mồm chả có tí vị gì cả.
Thôi vậy, tôi lại làm lại một bát cơm rang trứng khác : “Công tử nhà giàu như anh mà cũng nuốt nổi cơm rang trứng à?”
Chu Vũ Hạo trợn mắt lên nhìn tôi : “Em nghĩ người có tiền thì lúc nào cũng ăn sơn hào hải vị chắc?”
Ok fine, tôi ổn, tôi thật sự không biết người giàu bình thường sẽ ăn cái gì 🙂
Chuyện của Chu Vũ Hạo, anh ta không muốn kể nhiều cho tôi biết, mà tôi cũng không có hứng mà đi hỏi anh ta. Buổi tối, tôi có chút khẩn trương, sợ anh ta lại muốn “ứ ừ ư”, nhưng anh ta lại chỉ chui vào chăn tôi, đơn thuần chỉ là muốn đi ngủ!
Tôi có chút bất an, không biết trong hồ lô anh ta bán thuốc gì, nhịn không được mà mở miệng hỏi, anh ta lại dùng ánh mắt ái muội mà nhìn tôi, nói : “Sao? Em muốn?”
Tôi lập tức đỏ bừng cả mặt, cãi lại : “Ai? Ai muốn? Tôi chỉ là không tin là anh sẽ đứng đắn như vậy.”
Chu Vũ Hạo ôm eo tôi, tay vuốt vuốt tóc tôi rất thoải mái, híp mắt lại nói : “Em chịu khó nhịn xuống một chút, mai là ngày thứ 7 rồi, lúc đó tôi sẽ thoả mãn em.”
Tôi rất tức giận, tên Chu Vũ Hạo này kĩ năng đổi trắng thay đen này đúng là hắn nhận số 2 không ai dám nhận số 1, nói cứ như là tôi “muốn” anh ta lắm vậy!!!
Tôi xoay lưng lại mặc kệ anh ta, đột nhiên nghĩ ra, sao lại phải đợi 7 ngày?
Anh ta ở cùng với tôi 7 ngày, xong lại rời đi 7 ngày, vậy có phải bây giờ lại ở cùng nhau 7 ngày không?
Nghe cứ như một nghi thức đáng sợ vậy…..
Trong lòng tôi thấp thỏm không yên, nhưng anh ta nói sẽ không tổn hại tôi, tôi có thể tin tưởng anh ta không?
Sang ngày thứ 2, vốn dĩ tôi định làm một bữa tối xa hoa để thưởng cho bản thân, dù sao cũng mới kiếm được 10 vạn cơ mà, nhưng Chu Vũ Hạo lại nói với tôi là anh ta muốn ăn lẩu.
Không nghe nhầm đâu, anh ta – một tên phú nhị đại – công tử đẹp trai nhà giàu trong truyền thuyết, không ăn bào ngư hay vây cá mập gì đó, lại muốn ăn lẩu! Lại còn thích nhất là ăn ruột vịt với thịt viên, thật không thể tin nổi!
Tôi trợn trắng mắt, đang lúc chuẩn bị ra ngoài mua đồ thì chuông điện thoại reo, là của lớp trưởng lớp cấp 3 của tôi – Hứa Na gọi đến, ban đầu tôi nghĩ chắc gọi để báo họp lớp, đang định từ chối thì nghe thấy Hứa Na khóc nức nở nói : “Khương Lâm, Hạ Dung chết rồi.”
Lúc tôi nhìn thấy thi thể của Hạ Dung, không có từ ngữ nào có thể miêu tả được tâm trạng lúc đó.
Bởi vì nhà tôi mở tiệm vòng hoa, trong trường chả có ai thích tôi cả, Hạ Dung là người duy nhất chơi với tôi, mặc dù sau khi tốt nghiệp cấp 3, bọn tôi cũng không liên lạc với nhau nữa, nhưng tình bạn của cả hai thì tôi vẫn luôn giữ trong lòng.
Thi thể của Hạ Dung – thê thảm đến nỗi tôi không lỡ nhìn…..

LỰA CHỌN CHƯƠNG CẦN ĐỌC:



Soạn dịch - Bích Phương