Truyện ma – Bích Nữ chương 146

Chương 146 Chọn đội

“ Không được động đậy, chúng tôi là đội cảnh sát hình sự của thành phố Tần An, bây giờ giờ các người bị tình nghi liên quan đến một vụ bắt cóc, nếu Như như các cậu có thêm hành vi có lỗ máng nào, chúng tôi sẽ tiến hành biện pháp tiếp theo”

Sau khi nghe thấy âm thanh này trong lòng tôi thật sự ấm áp hẳn lên, nguyên nhân chính là là chú Long quả thật đã không bỏ rơi tôi. Ông ta đã dùng quan hệ của mình

Rất nhanh Tôi đã nghe thấy âm thanh của còng tay

Sau đó có người đi đến bên cạnh tôi mở bao tải trùm đầu của tôi xuống.

Lập tức ánh sáng ở bên ngoài làm cho mắt tôi ti hí lại

“ tiểu Chung , cậu không sao chứ?” một âm thanh quen thuộc truyền đến bên tai tôi

Mấy giây sau, đôi mắt đã thích ứng được với tia sáng bên ngoài, một khuôn mặt quen thuộc xuất hiện trước mặt tôi.

Đây chính là đổi trưởng Phương đã lâu Không gặp

Tôi liên tục gật đầu biểu thị không sao với đội trưởng Phương Anh. Lúc này, cái tên lực lưỡng lúc nãy nói chuyện với tôi hét lên “hiểu nhầm, là hiểu nhầm, cảnh quan à nhà, tất cả chuyện này đều là hiểu nhầm”

Đội trưởng Phương sau khi nghe hắn ta nói,thì giống như là nghe một câu chuyện cười, sau đó lập tức quay người lại đi đến trước mặt của hắn ta

“Hiểu nhầm? Vậy cậu nói cho tôi nghe, cậu muốn mời người ta đi đâu?” đội trưởng Phương nói

Tên đàn ông vạm vỡ lúc này nói với tôi “Chung tiên sinh, ngài nói câu gì đi, chúng tôi muốn mời ngài đi ăn bữa cơm, ngài biết mà, đúng không?”

Đội trưởng Phương nhìn tôi một cái, sau đó hỏi tôi “ tiểu Chung, cậu không cần sợ sự uy hiếp của bọn chúng, Có gì cậu cứ nói hết ra”

Nói thật lời này của đội trưởng Phương làm cho trái tim tôi ấm áp hẳn lên. Có điều, đội trưởng Phương đúng là đến không đúng lúc

Vốn dĩ Tôi muốn bị bọn chúng mang đi, chuyện này Dịch Tinh Hâm cũng đã sắp xếp xong rồi

Tôi nhìn đội trưởng Phương nói “đội trưởng Phương, thật sự là ông hiểu nhầm rồi, bọn họ chỉ là đang mời tôi đi ăn cơm”

Sau khi nghe tôi nói, đội trưởng Phương cho rằng tai của mình có phải đã có vấn đề không không ông

Không tin Nhìn tôi rồi sau đó chỉ tôi nói “bọn họ muốn mời cậu ăn cơm, còn đội cái này lên đầu cậu lại có ý gì?”

Tôi ngượng ngùng nói với đội trưởng Phương “đội trưởng Phương thật sự là hiểu nhầm, chúng tôi chỉ là đang chơi một trò chơi, bọn họ nói nếu như tôi có thể đoán được đi đâu ăn cơm, bữa cơm này bọn họ sẽ mời, nếu như đoán không ra thì tôi sẽ mời”

Tôi buột miệng đưa ra một lời nói dối, sau khi nghe tôi nói như vậy, tên đàn ông lực lưỡng kia ra yên tâm hơn lập tức thoát khỏi sự khống chế của cảnh sát

Xem ra là bọn chúng cố ý để cảnh sát bắt được “vị cảnh quan này, Tôi đã nói rồi mà, điều là hiểu nhầm, các ông mau đi tìm tìm những chiếc xe khác đi, nói không chừng tình báo của các ông đã có sai sót”

Đội trưởng phương sau khi nghe hắn ta nói, nhất thời không nói nên lời, khuôn mặt bực bội nhìn vào tôi.

Thấy dáng vẻ này của đội trưởng Phương, tôi thật sự có chút áy náy

Sau đó tôi nói với ông ta” đội trưởng Phương, chuyện này thật sự là hiểu nhầm, người lần này mời tôi ăn cơm nhất định ông không đoán ra được là ai đâu, đó chính là đại thiếu gia của Dịch gia Thiên Sư Đường-Dịch Tinh Thần, ông nói xem bọn họ sẽ làm khó tôi sao?” sau khi nói xong, tôi I tỉnh thoảng lại nháy mắt nhíu mày với đội trưởng Phương, thân là một cảnh sát hình sự lão làng đội trưởng Phương biết tôi đang làm cái gì

Đoạn hội thoại này. Tôi đã nói rất rõ ràng người đứng sau lưng bọn chúng. Sau khi đội trưởng Phương nghe sau, nhẹ nhàng ho một tiếng, sau đó nói với tôi “hóa ra là như vậy, xem ra tình báo của chúng tôi thật sự là đã có sai sót”

Sau khi tên lực lưỡng kia nghe đội trưởng Phương nói. Cũng không phát giác ra sự bất thường giữa chúng tôi, vẫy tay liên tục nói không sao, sau đó đội trưởng Phương nói chúng tôi có thể đi rồi

May mà tên này đầu óc đơn giản tứ chi phát triển, hắn dường như cũng chưa phát hiện ra, tôi đã bại lộ nơi bọn chúng đưa tôi đi cho đội trưởng Phương nghe.

Sau khi đội trưởng Phương đi , tên cao to vạm vỡ ấy vô cùng hài lòng nhìn tôi,” xem ra ngài cũng là một người thông minh, không sai, ngài phối hợp tốt với chúng tôi, tôi sẽ sẽ giúp ngài đỡ chịu khổ hơn một chút”

Tôi cười ngượng ngùng nói “đó là đương nhiên, đương nhiên”

Đội trưởng phương vô cùng hài lòng với biểu hiện của tôi, tôi đã đã nói rõ tung tích của mình cho ông ta, cũng đã yên tâm hơn rất nhiều

Hơn nữa căn cứ theo ý của Dịch Tinh Hâm,tên Dịch Tinh Thần này sẽ không làm gì tôi đâu, dù gì giữa tôi và hắn ta cũng không có bất kỳ mâu thuẫn nào, tìm tôi chỉ là muốn đối phó với Dịch Tinh Hâm mà thôi

Cứ Như Vậy, Sau khi xe chạy hơn 1 tiếng đồng hồ, thì đến một khu biệt thự ở ngoại ô thành phố Tần An

Khu biệt thự này cũng vô cùng tình yên tĩnh, khoảng cách giữa các ngôi biệt thự với nhau vô cùng rõ ràng, sau khi đi vào, vòng vòng vèo vèo một lúc, Tôi chỉ cảm giác rằng bây giờ cho dù thả tôi ra, tôi cũng sẽ không tìm được đường ra

Tôi được mời xuống xe, có thể là vì hành động Lúc nãy của tôi, nên mấy tên vệ sĩ Thái độ cũng tốt hơn hẳn

Sau khi bấm chuông, chẳng bao lâu cửa đã được mở ra, ở cửa sắt hiện một người đầu tóc bạc phơ trên người mặc áo sơ mi,

Ông già này khuôn mặt rất nghiêm túc,làm cho người khác nhìn vào không khỏi cảm thấy khi đáng tin cậy

Sau khi ông ta nhìn thấy tôi thì mỉm cười, sau đó nói với mấy tên vạm vỡ sau lưng tôi “vất vả rồi, các cậu có thể đi rồi “

Âm thanh của ông già này không lớn, nhưng mà mỗi câu mỗi chữ đều có sức vang, mấy tên vệ sĩ cũng vô cùng cung kính gật đầu, cúi người rồi rời đi

“ Tiểu Chung, chắc đã làm cậu sợ rồi” ông già này nở một nụ cười với tôi

Tôi cũng đáp trả bằng một nụ cười ngượng ngùng sau đó nói với ông ta “các ông tìm tôi là…?”

“Không cần căng thẳng, chúng tôi chỉ là muốn làm bạn với cậu” ông ta vẫn nụ cười như cũ nói với tôi

Sau khi nghe ông ta nói, trong lòng tôi thật sự có chút cạn lời.Dịch gia nhà các người quả thật rất thích kết bạn

Có điều, trong lòng thì nghĩ như vậy. Sắc mặt của tôi đương nhiên sẽ không lộ ra một chút nào, ông ta thấy tôi không nói chuyện thì tiếp lời “ tiểu Chung , ở đây cũng không phải là chỗ nói chuyện, thiếu gia đang đợi cậu”

“thiếu gia?” tuy tôi biết Dịch Tinh Thần đang đợi mình, nhưng mà tôi vẫn giả ngốc

“ tiểu Chung, tôi cho cậu một gợi ý nhé, nếu cậu nói chuyện với thiếu gia, tốt nhất đừng giả vờ ngây ngô như thế này nữa, tuy không biết tiểu thiếu gia đã nói gì với cậu, nhưng mà, người thông minh thật sự chắc phải biết, trước khi chưa làm rõ chân tướng mọi việc, thì sẽ không dễ dàng đứng vào hàng (ý là đứng vào phe nào đó) “ ông ta nói

Lời của ông ta đã vô cùng rõ ràng

Thật sự tôi không hề muốn tham dự vào những chuyện này,nhưng mà Dịch Tinh Hâm lại nói ra một vài lý do không thể từ chối, làm cho tôi tiến thoái lưỡng nan

Có điều ông già này nói cũng rất có lý, trước khi chưa làm rõ bản chất của sự việc, mù quáng chọn đội là không sáng suốt

Tôi gật đầu với ông ta, sau đó theo ông ta đi vào

Ngoài dự tính của tôi là, ngôi biệt thự này bên ngoài Nhìn có vẻ rất xa xỉ, Nhưng mà bên trong lại là căn phòng sơ sài, không hề có một chút trang trí nào, nhưng mà không hề cảm thấy bủn xỉn, ngược lại còn cho người ta một cảm giác cao cấp

Sau khi đi qua phòng khách, thì đi thang bộ bộ lên tầng,sau khi đi đến cửa của một căn phòng trên tầng 2, ông già nhẹ nhàng gõ cửa, cửa lập tức được mở ra

Sau khi thấy người sau cánh cửa, Tôi lật tức ngơ ngác nhìn hắn, hắn cũng kinh ngạc nhìn tôi,

“ sao cậu lại đến đây?” hắn bất ngờ hỏi

Tôi cũng kinh ngạc nhìn hắn nói “cậu… Sao cậu lại ở đây?”

LỰA CHỌN CHƯƠNG CẦN ĐỌC:



Soạn dịch - China's story - 开心果.

thaoodan